Hôm nay, tôi đã hạ quyết tâm tỏ tình với một cô gái, cả ngày hôm nay tôi chỉ seen tin nhắn chứ không rep ib như những lần trước khiến cô ấy tự hỏi tại sao tôi không trả lời tin nhắn như những lần trước. Mọi bữa khi mới làm quen cô ấy ở đại hội khoa CNTT 14/4, tôi đã thực sự muốn chở ai đó trên con xe tay ga, mới làm quen thì bản thân cũng thật sự không biết gì nhiều. mọi thứ chỉ diễn ra ở phương diện xã giao thôi. Dần dần kể từ đó, cô ấy lại nhắn với tôi mỗi đêm, tâm sự cho nhau nghe những chuyện đời thường và kèm lời chúc ngủ ngon mỗi đêm. Bởi vậy hôm nay tôi đã hạ quyết tâm tỏ tình cho bằng được và tôi đã làm, tôi bây giờ hồi hộp đến mức mà bản thân không muốn mở facebook lần nào nữa ik !!! Ý là bản thân vẫn giữ được cái bình tĩnh, đôi lúc cứ đi lại quanh phòng cười mỉm một mình. Dù thế nào đi chăng nữa thì bản thân đã chọn 1 lựa chon đúng. Nghĩ lại mối tình đơn phương 3 năm trước lòng tôi lại chạnh lòng và vô cùng hối hận về điều đó, tôi không muốn cứ phải giữ kín trong lòng một lần nữa. "Thà 1 phút huy hoàng còn hơn loe lói suốt trăm năm". Trái tim cứ đau đáu về điều đó nên bây giờ có cơ hội tôi muốn chớp cơ hội một lần nữa, không thể vuột mất một lần nữa. Tôi biết nó có thể ảnh hưởng đến tình bạn của chúng tôi sau này nhưng nếu tôi không làm thì trái tim tôi cứ suy nghĩ mãi không thôi về điều đó và dằn vặt mãi. Biết thế nhưng tôi muốn bước tiếp không thể cứ dừng mãi ở tình đơn phương, tôi muốn biết yêu là như thế nào, quan tâm một con người là như thế nào, và hiểu cảm xúc của đối phương để rồi nhận ra bản thân đã trưởng thành hơn rồi. Xem thành quả như thế nào nào! :))
Thứ Ba, 10 tháng 5, 2022
Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2022
Một ngày chủ nhật tâm trạng, 10/5/2022 vừa là một ngày quan trọng- ngày tôi đi thi môn KTMT, vừa là sinh nhật chị Thương. Trong tôi bây giờ vẫn còn lo lắng và run rẩy vì bị rớt môn Cơ Sở Lập Trình. Tôi nghĩ rằng trong tất cả anh chị họ hàng tôi, ai ai cũng chưa thi lại lần nào lun, nhất là mấy môn cơ sở. Và những lúc buồn như vậy, tôi lại nhớ bố mẹ da diết, quay trở lại làm đứa trẻ mà bố mẹ luôn yêu thương. Hồi cấp 3 càng ao ước lên đại học bao nhiêu, tôi lại ước bản thân quay về thời cấp 3 bấy nhiêu. Tôi vẫn còn nhớ cái khoảnh khắc tôi nhận được thông tin tôi vào trường nào. lúc ấy tôi đã hối hận vì không nghe cô giải thích kỹ nên làm gì, tôi chỉ chú ý chơi với mấy đứa con trai mà thôi. Nhưng nào ngờ được, nghề chọn người, tôi đã vào được ngành CNTT của HCMOU nhưng tôi đã chểnh mảng việc học lại bài tập và bản thân đã rớt môn, bây giờ chỉ mong hy vọng nhưng nhỏ nhoi lắm. Và tôi nghĩ mình không hối hận khi vào HCM này, mà hỗi hận là do tôi đã chẻnh mảng việc học khi vào đây mà thôi, thay đổi môi trường cái nên khi vào đây tôi muốn có nhiều bạn bè hơn là trầm tính khi học cấp 3. Cảm ơn chị Thương tất cả vì đã ch Tèo những chuyến đi chơi, còn gi hơn khi mà thanh xuân có những chuyến đi phượt bỏ qua đi những bộn bề cuộc sống, Tèo tự hỏi chị Thương đã làm sao để vượt qua những tháng ngày như thế khi mà tầm tuổi này chị Thương đang ở đại học? Có lẽ Tèo đã quá nghiêm khắc với bản thân để rồi ép bản thân đưa ra những quyết định mà mình không muốn. Chị Thương đã ở bên Tèo và khuyên: "Em còn trẻ nên có thể dễ dàng sữa chữa những sai lầm". Bản thân thực sự muốn có cái nụ cười rãng rỡ như chị Thương, dù ít tiền những vẫn vui chơi và sống 1 cách kiêu hãnh.
Đã lâu lắm rồi, tôi không nhắc lại điều này với bản thân: Tôi yêu cái thế giới này, tôi yêu đất nước tôi sống, tôi yêu ba mẹ đã cho tôi cơ thể này để bản thân biết yêu và tự học cách để vượt qua nghịch cảnh. Bây giờ chỉ có tôi mới có thể tự chữa lành vết thương cho mình, nhặt nhãnh những mảnh vỡ và lắp ráp lại. Yêu cuộc đời này!