Hôm thứ ba, tôi đã có một ý tưởng đi học lớp guitar căn bả nhưng mặc dù bản thân đã quyết định rồi nhưng nó vẫn cứ chần chừ không thôi, biết bản thân nên làm nhưng vẫn cứ chân dậm tại chỗ luôn. Bây giờ tôi đã biết tại sao tôi chưa thể thành công vượt lên chính mình như người khác rồi. Đơn giản đó là bản thân tôi chưa có tính quyết đoán và hành động dứt khoát. Tôi vưa tra trên wiki có nói:
"Quyết đoán là đưa ra quyết định nhanh chóng, dứt khoát, không do dự, phán đoán một cách quả quyết. Chỉ có người dám quyết đoán mới bảo vệ ý chí, mục tiêu rõ ràng trên hành trình vươn tới khát vọng của bản thân và của tập thể do mình lãnh đạo, quản lý."
===> Bản thân tôi chưa có cái ý chí đó, gần như tôi luôn chú ý đến ánh mắt dò xét của người khác, mặc dù tôi biết điều ấy là sai nhưng luôn sợ sệt vì điều đó.
Vậy nên chỉ có thể quyết định 1 lần: một là đi học đàn hoặc là không có sau nữa. Vì bản thân tôi biết rằng bản thân chưa có tính kiên nhẫn khi học một mình, tôi muốn học bên cái tập thể đã cho tôi cái năng lượng đó."Muốn đi nhanh thì đi một mình, muốn đi xa thì đi cùng nhau", Năm 2, 3 chắc sẽ không học được đâu, chỉ có hiện tại mới làm được. Bản thân tôi đã dành 3 năm sống trong sự dằn vặt, thù ghét con người mình, tôi thực sự không muốn sống như thế nữa. Tõi đã tự hỏi vi sao Yến Nhi lại có thể tươi cười như thế, tôi luôn ám ảnh với những con người hạnh phúc, bởi đơn giản đó là khao khát đạt được điều đó và tôi muốn đồng hành và chơi với họ_ Những người như vậy luôn thu hút bạn bè. Vào đại học, tôi cũng đang cố gắng chăm sóc da mặt và khi tôi nhìn trong gương, tôi rất có duyên khi cười. Hiếu nó còn nói"Má lúm đồng tiền với tóc chẻ mái khiến nhiều em đổ rạp, haha!".Bởi vậy tôi đã chọn đánh đàn guitar kết hợp với giọng ca trầm ấm để hát lên những bản nhạc acoustic như là một cách để nói lên nỗi lòng của bản thân. Be strong, my inner body!!! Điều cốt lõi là bản thân quá sợ sệt, quá tự ti vì di chứng của nỗi đau năm cấp 3. Nhớ những năm tháng cấp 2 tham gia hoạt động đoàn đội kịch liệt, những năm tháng ở bên Huy Anh và Tiến Linh. Bây giờ ai cũng có con đường riêng và đang thành công , còn bản thân thì vẫn còn loay hoay chưa thay đổi. Mỗi khi gặp mặt là cảm giác tự ti cứ trỗi dậy, kể cả Anh Quý. Làm sao những người như vậy lại thu hút được nhiều bạn bè nhỉ? Đó là vì họ sống hết mình, quan tâm đến những gì họ găt hái mỗi ngày. Chỉ có bản thân mới biết mình thích gì, tôi biết nếu mình không đi học guitar bản thân sẽ day dứt không thôi. Vững vàng lên Phước!