Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2022

Aomame và Tengo: đơn phương hay mở lòng, Phước ơi?

       Sau đây tôi sẽ review một câu chuyện tình yêu trong một cuốn sách tôi rất yêu thích: 1Q84 của tác giả Haruki Murakami. Nhân vât chinh trong tác phẩm kể về tình yêu của hai nhân vật Aomame và Tengo. Một tình yêu đơn phương bị chia tách từ lúc mới lên 10 và những lần abcxyz không kiểm soát , có thể nói đây là điểm nổi bật trong văn phong của tác giả. Câu chuyện bắt đầu khi cả hai đã bước sang tuổi 30 và mang những trăn trở riêng về người kia, về sự bỏ lỡ với nhau. Aomame- một người làm công việc nắn xương khớp, mọt huấn luyện viên về những bài tập giống như yoga nhưng ẩn đằng sau đó là một người đã nhúng chàm khi liên tục giết người. Hansawa Tengo- một thầy giáo giáo dạy toán và có công việc tay trái là một tiểu thuyết gia. Tác phẩm nổi bật nhất của anh là Nhộng không khí. Chính điều này đã dẫn anh từ rắc rối này đến rắc rối khác, ngăn cản việc gặp gỡ người con khi xưa. Một định mệnh có sẵn đã kéo hai con người họ vào năm 1Q84, một dòng thời gian khác của năm 1984, nằm dưới sự kiểm soát của Người Tí Hon. Một tình yêu vẫn chớm nở dù đã trải qua hơn 20 năm nhưng ai ai cũng không thể tách rời hình bóng trong trái tim của nhau. Nghe thật ly kỳ và hấp dẫn đúng không? Câu chuyện làm tôi nhớ lại tình yêu đơn phương 3 năm cấp III đến bây giờ tình cảm đó không mãnh liệt như trước, không còn gặp nhau nữa, một đứa SG còn một đứa HN nhưng tôi vẫn trân trọng khoảng thời gian ở bên nhau dù cho tình yêu ấy chỉ xuất phát từ một phía. Bản thân sống trầm lặng hơn, thích làm việc một mình hơn. Có lẽ nỗi đau trong quá khứ khiến cho bản than tôi trầm tinh hơn và quan sát sự vật một cách sâu sắc hơn, Tình yêu của Aomame và Tengo chỉ qua một lần nắm tay còn chúng tôi là tháng ngày ngồi bên nhau học tập. Tôi nghĩ rằng nếu bản thân thực sự yêu một ai đó thì hãy nên làm bạn với họ, quan tâm, đứng từ xa nhìn họ cười và mình cũng vui lây. Nếu tiến đến yêu xa chắc bản thân sẽ làm tổn thương họ và đánh mất đi tình bạn đẹp đẽ đó. Không giống như trong truyện đầy trắc trở, tình yêu của tôi vị tha rất nhiều, nếu không muốn mất bạn thì chỉ có đơn phương mà thôi. Cảm ơn mọi người đã đọc, cảm ơn nhiều!

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2022

Cảm giác hững hờ với bản thân???

    Yo, I'm coming back! Cũng đã lâu lắm rồi ha, bản thân không viết một cái gì đó cho bản thân rùi. Cũng quanh đi quẩn lại việc bản thân có thực sự yêu bản thân nữa hay không? Vưn phong cũng không phải đao to búa lớn lắm nhưng mà cũng chắc hẳn làm ấm lòng bản thân khi viết được một cái gì đó giúp ích cho mình, giống như niu giữ chút cảm xúc trước lúc tàn vậy. 

    Mây ngày hôm nay, sau khi thi xong tôi cảm giác bản thân như mất đi động lực sống, tôi vẫn không biết bản thân nên làm gì trước tiên, đi làm thêm hay là học thêm tiếng anh. Cái gì cũng có cái giá của nó cả, dù biết rằng còn quá nhiều thứ để học nhưng khi học một mình tôi cảm giác như mất đi động lực sống vậy, ngay tại lúc ấy mình thấy bản thân hơi mơ hồ về chính cuộc sống. Có thực sự mình chưa cố gắng hay là  mình chưa tự sắp xếp được lịch công việc sao cho hợp lý nhất? Tôi vẫn thấy hững người trên Tóp Tóp kể về thành công  của họ rằng thực sự bản thân cần thay đổi nhưng mà chính bản thân tôi cũng không biết nên bắt đầu từ đâu. Gần đây tôi có đọc sách nhưng mà vẫn không thể lấp được khoảng trống trong tôi và trong khoảng thời gian học kỳ 1 năm Hai tôi cũng rảnh là nhiều nên tôi nghĩ rằng mình nên học tiếng anh và luyện đọc các tài liệu chuyên ngành, không gì tuyêt vời hơn việc viết và giao tiếp. Tôi có nghe người nói: Đại học cần nâng cao các 3 ngoại sau: Ngoại ngữ, ngoại giao và ngoại hình. Mình cần nâng tầm bản thân 3 yếu tố đó, chắc bản thân cần xây dựng hợp lý lịch trích mỗi ngày và đặt thời gian cụ thể trong app Forest. Làm thêm cũng được nhưng cũng vì kiếm tiền là nhiều, nhưng mà kinh nghiệm đem lại cx không tốt lắm. Bản thân tôi cũng đã trau dồi từ lúc làm việc bán phụ mự hồi dưới quê rồi, tôi thấy không gì tuyệt vời khi tự học, tự nâng tầm bản thân, tự kỷ luật. dù buồn nhưng đáng, Vậy nên bắt đầu xây dựng list công việc hằng ngày, dù đôi lúc lặp đi lặp lại nhưng nghĩ về gia đình bản thân thữ sự không thể ngừng cố gắng. Phải cố gắng mà thôi! 

Thứ Ba, 6 tháng 9, 2022

Một chút đượm buồn nơi Sài Gòn đầy mưa

 Hôm nay Sài Gòn mưa cuôn theo tâm trang của bản thân cũng tụt mood nốt. Một chút buồn vì điểm thi không vừa ý, bản thân cứ quanh đi quẩn lại không biết làm gì. Bất giác yếu lòng muốn khóc muốn quay về bên mẹ, thực sự đã từ lâu rồi thèm cái cảm giác cơm nhà, quây quân bên gia đình. Tôi đã gọi cho mẹ để vơi đi nỗi nhớ nhưng vẫn không sao diễn tả được cái cảm xúc đó, có những nỗi buồn tôi muốn kể cho mẹ nhưng bản thân tôi lại kìm lại bởi vì không muốn mẹ phải khổ tâm vì mình. Mình có bệnh gì thì mẹ ở nhà khổ tâm gấp trăm lần. Dường như mình đã bắt đầu để ý đến cảm xúc của người khác, nhận thức được có những thứ không tiện nói ra và bản thân nếu có thể gánh vác được thì cứ làm. Chưa từng hối hận vì đường mình đi, dù rất khó khắn nhưng vẫn phải gắng gượng vì con đường đã chọn không được từ bỏ, bản thân phải chịu trách nhiệm cho điều đó. Dù khóc dù đau đớn nhưng vẫn phải bước tiếp, bước tới cuối con đường vì đâu đó vân luôn có "ánh sáng nơi cuối con đường" và trái tim tôi luôn tin điều đó và tin vào luật hấp dẫn. Yêu cuộc sống <3