Thứ Tư, 29 tháng 9, 2021

Đánh mất chữ KHÔNG trong tên Blog, đúng không?

          Bản thân bây giờ giống như cá sắp chết trôi ấy, ngoi lên lại ngụp xuống, không biết đi về đâu nữa thực sự. Trang blog tên là Tuổi trẻ không hối tiếc nhưng trái tim tôi đã đáng mất chữ KHÔNG rồi.  HIện tại tôi thực sự cũng không biết làm như thế nào đây nữa. Hoang mang quá!

           Cả buổi trưa tôi không thể ngủ được, mỗi tối cứ chợp mắt nhưng rồi trăn trở, ngủ rôi thì cứ thức dậy giữa chừng, một sự lo lắng trào đâng trong lòng. Lo lắng về khoản phí, lo lắng về người mẹ và người cha của mình.Tôi nhận ra trong cái khó khăn này tôi mới yêu họ thực sự làm sao.  

          Tôi đang có dự định thi lại, thực sự đò. Nhìn những người thi khác thì tôi cũng nhận ra mình yếu kém thật sự, cũng bởi vì cái bản tính tôi như vậy rồi chứ không phải vì cái nghèo đâu nhá. Đôi lúc bản thân cũng buồn khóc một mình. Người khác đừng so sánh thế nhưng cũng không là vấn đề nhưng cái chính là bản thân tự tạo cho mình một bức tường của sự mặc cảm. Tôi nhận ra không có gì hoàn hảo ở tôi cả, cả về thể chất lẫn tinh thần, bên ngoài lẫn bên trong. Vẫn còn những mặc cảm tự ti không nói trước được. 

Nhưng sỗng cũng là một đăc ân ròi mình sẽ tìm cách vậy. Fighting :))

Thứ Ba, 28 tháng 9, 2021

MẸ ƠI CON LÀ NGƯỜI VIỆT NAM
CON DA VÀNG VỚI DÒNG MÁU HIÊN NGANG
DẪU RẰNG CÓ SÓNG GIÓ LẦM THAN
CHO DÙ CÓ LẬN ĐẬN GIAN NAN
CON VẪN SỐNG MỘT CUỘC ĐỜI VẺ VANG DÂN VIỆT. 
(Ngô Duy Loan)



Tôi viết bài thơ này cho một ngọn cỏ may nâu nhạt mang trong mình dòng máu Việt Nam theo gió lang thang tháng ngày rong ruổi .Dẫu rằng có ở nơi đâu vẫn phải sống để cống hiến cho đất nước, bố mẹ mình đã không sống hết minh- những cuộc đời còn dang dở. Vậy mình sẽ là người hoàn thành bức tranh đó dù cho nó có vết rách nhưng chung quy cũng huy hoàng và đáng tự hào.

Life preview 18 years ago

        Uhum>>> Đã 18 năm trôi qua kể từ lúc tôi được sinh ra.Vậy nên cũng không là gì khi mà những khó khăn đã trải qua bây giờ có lẽ đã khô trên tờ giấy mong manh này, mặc dù đôi chỗ vẫn phảng phất hơi ẩm của ánh mắt thế nhưng tôi biết rằng mình đã mạnh mẽ đến nhường nào! I knew it, it real, it true, it cannot be irretrievable. Bạn thực sự không biết đâu mỗi lúc khi đi qua siêu thị Comark ở gần nhà tôi thì mỗi khi tôi thấy những người ăn xin quỳ bên lề đường thì tim tôi lại đau thực sự, tôi đã cố nén nước mắt cho qua đi nhưng không ngảnh lại , bởi vì tôi biết chắc rằng tôi thực sự không thể làm ì cho họ cả. Nỗi đau đó khiến tôi bật khóc thế nhưng bây giờ nước mắt nó ít rung động hơn mà nó đau trong tim. Bởi vậy tôi phải kiên tri học để sau này giỏi giang, nhiều tiên để giúp đỡ những người khác
        Tôi vẫn nhớ bức ảnh chụp tôi lúc nhỏ với Chút- nhỏ bên nhà o tôi cùng với tôi. Bạn biết không: Trong lúc nhỏ cười rất tươi- một nụ cười tinh nghịch dễ thương thì tôi thực sự rất trầm và ánh mắt ánh lên sự kiên định trong đó. Đôi lúc người ta có nói một bức ảnh có thể nói lên sở thích và tính cách của họ thì tôi lại nhận ra rằng Càng lớn lên mọi thứ đều thay đổi đến khác biệt. Nhỏ càng lớn lên thì nhở lại càng trầm tính hơn, tôi càng lớn lên thì tôi lại muốn hòa nhập với thế giới nhiều hơn:)
         Vẫn nhớ lúc mới học xong lớp 1. Khai giảng lớp 2 thì tôi lại tự nhiên quay lại lớp 1B, lúc ây sao ngớ ngẩn thế nhỉ...Khi nghĩ lại thật sự buồn cười luôn. Không bt rầy là gì mà. Còn cả trận chiến mẫu giáo nữa cơ, lớp 5B lúc ấy học với Mậm 1 năm nên có lẽ anh cũng không biết đâu. khi ấy  5A và 5B cầm thước gỗ qua nhà solo võ mồm với nhau, nhớ lại cười ỉa. Còn 1 ký ức nữa ma tôi mãi không muốn quên đó là bạn nữ hồi mẫu giáo bị ngã gãy chân, cô cấm bọn trẻ chúng tôi không được chơi ở đó nữa thế nhưng mấy ngày sau tôi vẫn tái phạm. Cười thực sự!
         Những người bạn cấp 2 tôi đã từng gọi học là bạn bây giờ đã đổi khác rồi. Đôi lúc tôi tự hỏi tại sao họ luôn cười mà tôi thì lại luôn khóc thầm và tự hỏi niềm vui thực sự của mình là gì? Thì trái tim luôn có một câu trả lời NIỀM VUI TỰ THÂN. Bởi vì tôi quá khác biệt, chơi một mình nhưng đôi lúc cũng dạt dào cảm xúc, và tôi thấy thích. Một vẻ đẹp của người đứng một minh, hòa nhập nhưng không hòa tan. Yêu thế giới, yêu dất nước Việt Nam mình và trở thành công dân toàn cầu nào!

         

Thứ Tư, 22 tháng 9, 2021

 Hey, I'm come back. Bây giờ cũng đã cuối tháng 9, cũng gần 1 năm từ lúc mình xuất hiện trên cái trang blog này rồi. Thật nhiều hoài niệm thât sự, vậy là ngôi trường yêu quý Tôn Dức Thắng của mình đã không vào được, ngành yêu thích của tôi là QTKD cũng không được nữa. Finally, bản thân quay trở lại dự định ban đầu, học CNTT của Đại học Mở TP. Hồ Chí Minh(OU). Đôi lúc cũng có sự hụt hẫng nhưng nhự vậy đã thực sự cố gắng hết sức rồi, thiếu 0,1 để vào NNA và 5 để vào QTKD.... còn cay đắng hơn nữa đó chính là trượt Marketing của OU. Nói sao thì nói chứ đường đời đôi lúc khiến bản thân hoang mang nhưng hãy nhìn con đường phía trước một cách tích cực vậy, bt lm sao bây giờ!!! Tối hôm ấy tôi đã khóc rất nhiều vì bản thân không thể ngờ rằng điểm năm nay lại biến động một cách FLUCTUATE. Thật trớ trêu thay khi mà nhớ lại cái cảnh học đến 1h sáng . Cay, Cay vc chưởng ra ik được.:) Well I guess that 's human fate, nhưng kể cả như thế tôi vẫn nghĩ rằng đằng sau điều đó là một điều gì đó không đoán định trước được , đó là cuộc đời mà OF COURSE và Tôi thực sự tin điều đó bởi vì tôi muốn trá tim mình tràn đầy hy vong chứ không phải sự đau đớn bủa vây tôi suốt 3 năm cấp III. Tôi đã chọn cách yêu thế giwosi này và tôi cũng không muốn buông bỏ nó. Chính trài tim tôi mách bảo rằng tôi phải hoàn thành cuộc đời dở dang của bố mẹ và Chị Thương đã đặt niểm tin vào tôi điều ấy còn gì hơn nữa. Trường UEH năm nay điểm chuẩn giảm, nếu có thể được điền nguyện vọng là QTKD thì tôi đã dễ dàng vào rồi, nhưng ai biết trước được điều gì cơ chứ. Bước tiếp thôi :)