Thứ Ba, 31 tháng 12, 2019

1 năm nhìn lại...

31/12/2019
     Hôm nay cũng đã là ngày cuối cùng của năm 2019,mọi người trên thế giới tối nay s countdown, không biết không khí tết sẽ như thế nào đây nhỉ ? 1 năm nhìn lại, những thành tựu của bản thân tuy không nhiều nhưng cũng có cố gắng, nhưng để nói sống hết mình thì chưa đâu. Bởi vì vậy tôi cũng muốn nhắn nhủ với chính mình điều này trong tương lại. 
     2020 là năm quan trọng khi đánh dấu bước sang tuổi 17 và là lên lớp 12. Bản thân cũng sẽ có đồ mặc và máy như mình muốn.  Cùng với máy đọc sách Bibox và Iphone 5s thì đó cũng là quá đủ để kết nối thế giới. Tôi cũng mong cuộc sống ban cho mình những câu chuyện đẹp và những tách trà, những bản nhạc đồng quê hay thấm đẫm tình người.
      2020, tôi chúc mẹ vượt qua được khó khăn này, quay trở lại làm ăn bình thường như trước sống tốt mạnh khỏe, bố bớt dùng máy đi và làm nhiều hơn, chị T giỏi hơn và cao thêm một chút
      2020, tôi muốn bản thân rèn luyện thế lực, tập gym trong hè lên lớp 12 chuẩn bị một cuộc chinh chiến THI THPT QUỐC GIA.
      2020, tôi chúc bản thân vượt qua được những trải nghiệm khó khăn trong cuộc sống, dù chỉ có một mình, dù không ai hiểu thấu cũng đừng quên mục đích của việc ôn thi đại học.
      2020, tôi cũng chúc bản thân viết blog nhiều hon và hoàn thành những mục tiêu như :
  + Đọc sách rồi viết cảm nhận trên Gooreads.
  + Đọc couchsurfing.
  + Mua những bộ đồ trang nhã hợp túi tiền.
  + Nghiền những bộ phim anime nhiều hơn.
  + Học tiếng anh hay một thứ tiếng mình thích vì mình thích.
          
                                      SAYONARA 2019
                                               And welcome 2020
                                                                                 Grazie :P

Thứ Bảy, 7 tháng 12, 2019

2 điểm tiếng anh? Nên sốc hay nên vượt qua !?!

Tôi không tự nhận là mình giỏi tiếng anh nhưng tôi hiểu thế nào là học là hành? Ông cha ta có câu : Học đi đôi với hành. Tức là dù học theo cách nào như thế nào đi chăng nữa thì ta phải kết hợp với học hành. Thế nhưng đối với việc học ở Việt Nam thì lại khác, quá đè nặng ngữ pháp và trọng bằng cấp. Những nước Đông Nam Á như Hàn,Nhật, Trung,Việt Nam đều là những nước quá đè nặng ngữ pháp và trọng bằng cấp. Tất cả đều từ lối sống thời xưa, áp lực từ gia đình và nhà trường, xã hội. Thế nên tỉ lệ gia tăng tử vong do trầm cảm đứng cao thứ 2 sau Tai nạn giao thông. Tôi yêu tiếng anh từ lâu lắm rồi, "cảm nắng" từ những lúc xem youtube xuất hiện một người Nghệ An nói 7 thứ tiếng, đó  chính là chị Khánh Vy, tôi thích nhất là cái cảnh chị nhái giọng trên cái video mới nổi và hát "Can't hold us" trên 8 Ielts. Kể là từ đó tôi như bén duyên với Anh ngữ, tôi luôn nghe tiếng anh đến lúc chán mới thôi, nghe nhiều bài đến mức ngủ cứ niệm niệm trong đầu. Quãng thời gian đó là một trong những ký ức đẹp, một phần tạo nên kênh Blog này. Dù bản thân chỉ là một Blogger không tên tuổi, chỉ là những bài viết tản mạn cho chính bản thân nhưng không sao tôi sống cho chính mình mà. Nhưng dù yêu nó bằng cả trái tim nhưng chính ngữ pháp và cách dạy nhàm chán trên trường đã chôn vùi nó. Lên 11 tôi chỉ cảm giác tuyệt vọng chán chường không thích việc học tiếng anh, thế nên tôi cũng nhác học đi và ôm máy tính suốt. Trên trường thì cô Giang dạy Anh là cô giáo nghiêm khắc nhất đến mức các anh khóa trên nói là "Nhất Giang Anh,Nhì Thu Sử" (Tuổi học trò mà, xin bạn đừng ném đá). Cô có ấn tượng tốt với chúng tôi nên luôn luôn đề cao chúng tôi lắm, khi cô nhắc đến lớp mô giỏi trong các lớp cô dạy thì đó là 11D3, nhưng chính các cách ấy khiến chúng tôi luôn ngượng ngùng và có phần e dè hơn. Đây chính là lý do chúng tôi không thích cô và lý do tôi được 2 điểm. Vì vấn đề gia đình mà tôi không thể vượt qua chính mình, e dè, lo sợ, tự dằn vặt. Tôi muốn cô ấy hiểu được rằng chúng tôi không khác gì những lớp bình thường, cũng là một lớp bình thường tiếng anh. Nếu quá đề cao mà đến bản thân người được nhận còn cảm thấy lo sợ về điều đó thì chỉ là một cái tên không đáng có mà thôi. "Chúng em cũng chỉ là người bình thường thôi cô ạ? Không phải to tát lắm mà cô làm như vậy. Em hiểu rằng cô luôn muốn điều tốt nhất đối với em nhưng em mong cô hiểu rằng cô hãy coi em như là một người bình thường, một người có trái tim sống hết mình không muốn bị bó hẹp trong cách học ép gò bó.Cô có biết cái cách diễn đạt lời nói khiến cô như là một thần tượng của em không, cũng giống như chị Khánh Vy vậy, chỉ thiếu nét dịu dàng nhí nhảnh nữa thôi. Ngay lúc này em đang chán chường và có một chút trầm cảm, không biết có ai may mắn đọc được nó không, thì em mong rằng người đó là cô. Yêu cô".

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2019

Những điều khiến bản thân tôi nhớ nhất khi tuổi trẻ đã mất khi ngẫm lạị


Tôi không là người giỏi văn chương hay dùng những lời đao to búa lớn, bởi vì đơn giản chỉ là chính tôi. Tôi muốn dùng những lời phát ra từ trái tim để nói, để truyền tải thông điệp mà con người cũ đang chết mòn trong cấp 3 muốn thổ lộ. Khi cuộc sống quá khắc nghiệt để sống để thổ lộ thì VIẾT BLOGS là điều tôi có thể làm hiện tại, những điều trong tim là thứ khiến tôi trụ vững ngày hôm nay và để sống thực chờ một ngày mà tôi được bay xa... lên đại học.Có thể rồi sau này tôi không thể viết được những lời này, tôi mong khi xem lại tôi se mỉm cười trong đêm, bước những bước chân đầy gai lên phía trước. Những thứ không muốn quên trong thời điểm hiện tại và sau này cũng vậy, chỉ có ba  điều:
-Hành động quét tóc bạc cho cha. Hồi ấy cha tôi có một lọ thuốc chuyển từ tóc bạc sang tóc trắng, bởi vậy nên mỗi khi cha cắt tóc xong thì tôi lại phải có nghĩa vụ phải quét tóc bạc cho cha. Giây phút đó là giây phút tôi soi lại chính mình, suy nghĩ về những điều mà tôi đã làm sai với ông. Đôi lúc cha và con không thể hiểu ý nhau, hai người ở hai thái cực khác nhau, xem nhau như thiên địch chí chóe những lúc bực bội nhưng tôi vẫn cứ cãi lại ông ấy mặc cho tôi có là đứa con bất hiếu. Trái tim tôi quặn thắt lại mỗi khi sai nhưng tôi không màng điều đó, tôi vẫn chứng nào tật nấy. Ai ai cũng có nỗi khổ riêng, tôi buồn rầu vì cấp 3 không như ý, còn cha tôi thì lo lắng về tiền bạc suốt ngày kêu than thân trách phận, bởi vậy tôi chán cuộc sống này. Những lúc tĩnh lặng ngẫm lại thấy mình sai thiệt.Ông cha đã nói rằng:
"Công cha như núi Thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra 
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con"
-Hành động thứ hai đó chính là việc trêu đùa với chị tôi. Có lẽ chị em tôi luôn là người phát ra tiếng ồn nhất nhà, mà thực ra là tiếng cười. Luôn luôn là vậy,bởi vì cũng mang một phần thiên hướng niềm vui, lúc nào chị về chúng tôi lại chảnh chọe với nhau nhìn phát chán, ai ai cũng nói chúng tôi như đàn gà một mẹ bới nhau, mà đúng rứa thật. Chị tôi bây giờ đang làm một công việc Văn thư trong Sài Gòn, mong chi sống tốt, lấy chồng mau mau cho em nhờ :))
-Hành động cuối cùng chính là tôi học được tính khiêm nhường từ mẹ tôi. Hồi còn lớp 9, trường có tổ chức một buổi tự nguyện nộp tiền xây dựng, bởi thế tôi không muốn nạp. Thế là mà mẹ vẫn nạp 1 Triệu, mẹ đưa cho tôi, nhưng tôi không thích, nhà đã nghèo rồi mà cứ làm như mình có tiền. Điều đó khiến tôi ghét, tôi nửa ở nửa đi thế là mất 500k, cuối cùng mẹ cũng đưa tiếp cho tôi 500K để mà nạp. Lúc ấy tôi nhận ra mẹ khiêm nhường như thế nào, tôi thừa hưởng được đôi chút. Ngay lúc này, tôi cũng đang ngờ vực chính bản thân mình, không biết tôi có vượt qua được không nhưng tôi sẽ cố.
        Tôi vẫn cứ ghét bản thân mình lắm luôn. có lần tôi đã nghĩ "Ở những người tồi rồi bản thân mình sẽ tồi thôi". Tại sao tôi có thể suy nghĩ như vậy. nhưng ghét, bực dọc, cáu bẳn, tự dày vò hành hạ chính mình cũng phi lý mà tôi. dù hiện thực khốc liệt như thế nào ta cũng phải vượt qua."Chúng chẳng qua là một ngọn sóng cỏn con, lẩn vào nghìn đợt sóng khác của trùng dương. Có thấm tháp vào đâu? Phí sức mình vào những nỗi bất bình! Hãy dành sự uất hận cho những cơ hội lớn, những công việc lớn... "(Sống mòn)



Thứ Hai, 25 tháng 11, 2019

Sống hết mình có thể đem lại cuộc sống đáng mơ ước? Hơi sai thì phải

      Tôi đã từng nghe một câu nói của một triết gia người Ấn Độ truyền lại cho người đời một câu danh ngôn để đời "Hãy sống hết mình mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng ta được sống". Điều đó có thực sự đúng với hiện tại, ngay tại thời điểm khốn đốn nhất đời tôi. Với tư duy của một người nông cạn đang học cấp ba thì chính xác đó là những điều mà cô giáo đang nhồi nhét vào đầu tôi ngay lúc này, áp lực điểm số và cạnh tranh không lành mạnh khiến tôi vô cùng chán ghét cuộc sống.Như chưa bao giờ có thứ tôi lại ghét dai dẳng đến thế này.
      Tôi vẫn còn nhớ một ngày đẹp trời vào 1/8/2018 là ngày tôi đi nhận lớp, mang một tâm thế vui sướng không thể tả nổi của một thằng cấp hai lên cấp ba, tôi run lên vì sung sướng khi mà sẽ gặp những người bạn mới của mình. Thế nhưng ông trời đã đánh sập cái ý tưởng ngu ngốc bằng cái hiện thực tàn khốc này. Trước khi vào cấp 3, tôi đăng ký khối D, lúc ấy vào lớp D3, một cái lớp khiến cho các bọn con trai và con gái trong lớp ghét nhau, tổng số lớp là 46 người trong đó 36 người là con gái (toàn là những người chơi được học bình thường nên mình không đề cập đến ) và 10 thằng con trai... 10 thằng, các bạn phải hiểu là trong đó có 1 thằng là gay (Lớp trưởng), 2 thằng cứ luôn mồm nói về Trần Dần và Khá Bảnh(khá trẩu), 4 đứa tiếp thì sống chơi nhiều với bọn con gái (như bê đê chẳng khác đứa thứ nhất là bao) và lớp khác, 2 đứa nữa thì im lặng như tờ không giao tiếp thân thiết gì cả và còn lại là tôi,chả có ai để hợp tính mà chia sẻ. Một người luôn ước vọng cái đẹp, ước sao khi lên cấp 3 tôi là phần tử quan trọng không thể thiếu, có những người bạn đẹp, luôn căng tràn nhiệt huyết cả về học tập và vui chơi(như chà quả đùng đình trên ghế cô). .Ukm,nhưng điều đó cũng không được gì khi mà hiện thực đến. Tôi tuyệt vọng cả về kết quả học tập, bạn bè lẫn gia đình, rơi vào ngõ cụt. Cảm giác như cả thế giới  sắp chống lại mình nữa chứ. Phải làm gì đây nhưng mà không sao, dù thế nào trong một hoàn cảnh nhất định nào đó ta bắt buộc phải thỏa hiệp với cuộc sống. Tôi nghĩ là tôi phải thay đổi cách nhìn nhận vấn đề mà thôi.
      Có người đã từng nói"Con người làm nên số phận chứ không phải số phận làm nên con người", điều làm tôi thay đổi ĐÔI CHÚT đó chính là trong chuyến đi thăm trải nghiệm của dân tộc Chứt và các chú bộ đội của trường. Điểm đặc biệt chính là lúc ra về, 45 phút cuộc đời chính là một trong những thời điểm ý nghĩa nhất của bản thân khi lại một lần nữa tìm lại chính mình"Thánh nhân đãi kẻ khù khờ" ngay trong thời khắc tôi cảm thấy ngu ngốc nhất chính là cái lúc tôi nhận thấy những điều tốt đẹp trong bản thân, tại sao tôi có thể phản bội người đã sinh ra cái thân thể vàng ngọc này, làm sao có thể khước từ đi những lời mời gọi của cuộc sống cấp 3 được, điều gì dù nhỏ bé ngu ngốc cũng đều có ý nghĩa cả...Suy nghĩ đi duy nghĩ lại thì chính những điều đó là nguyên nhân xúc tác khiến tôi cáu bẳn một thời gian dài với những người tôi yêu quý trân trọng, luôn khóc một mình trong đêm tối, kể cả lúc đi xe một mình lên nông thôn nữa.Tôi tuy ít bạn nhưng có lẽ thực sự mình thích điều đó, bạn Q của tôi đã từng nói với bọn A8"Lớp tau ít con trai nhưng vui ". Dường như một người bạn quảng giao mà tôi ít chơi lại có thể nói lời sâu sắc như thế, lúc ấy đã ảnh hưởng đến cái nhìn của tôi rất...rất nhiều. Tự dằn vặt thương hại chính mình là cách duy nhất mà tôi có thể tự nghĩ ra bấy giờ.có những thứ nên buông bỏ và cũng cần có những thứ nên giữ lại làm giàu nhân cách sống và giữ vững mối quan hệ. Thanh xuân không còn dài nữa để cứ mãi hối tiếc, sống trọn vẹn cho phần đời cấp 3 sao cho có ý nghĩa, chỉ hơn 1,5 năm nữa thôi là vào cuộc sống đại học. Cố lên con người thật của ta !!!
                                          THANH XUÂN ĐÂU Ở TUỔI ĐỜI
                                  THANH XUÂN LÀ TUỔI Ở NƠI TIM MÌNH ... 
                                                          (Lai Thượng Hưng)