Sau 1 tháng, thứ còn lại bên tôi ngay bây giờ không phải là tình yêu mà là nỗi nhớ gia đình. Nỗi nhớ cứ da diết xé nát con tim tôi. Tôi nhận ra mỗi ngày gần đây tôi lại nhớ gia đình khủng khiếp, tôi cứ bật khóc trong vô thức, muốn khóc khi nào mệt thì thôi... mệt thì ngủ. Cứ như vậy, tình yêu gia đình cứ lớn dần trong tôi, khi xưa mới bắt đầu đi tôi cứ ngỡ rằng mình sẽ dần quen với tất cả sự thay đổi nhưng không ngờ xa nhà rồi mới biết: Những đêm khóc vật vã mà không biết tâm sự với ai, bị thất tình để rồi mất đi người bạn mà tôi yêu thương, áp lực vì điểm số để rồi sợ rằng sau này ra trường không có ai nhận mình vào làm, áp lực bản thân mình phải thành công để lo cho bố mẹ. Bố mẹ ngày càng già đi mà mình chưa làm được gì cả, cứ thấy thời gian trôi đi một cách lặng lẽ mà bản thân chưa đạt được cái gì cả. Mình tạo ra cái blog này với mục đích ghi lại những thành tựu mình đạt được góp phần cho bản thân xứng với cái tên blog: Tuổi trẻ không hối tiếc", nhưng điều đó có xứng? Mình sợ hãi khi phải học bài, mặc dù qua môn nhưng điểm môn chuyên ngành cứ thấp choẹt, trong nhóm tôi chơi chỉ có tôi là không làm được bài. Tôi tự hỏi có phải tôi quá yếu đuối, quá kém trong ngành học của mình, nhìn đứa bạn nào cũng đạt điểm cao mà tôi bật khóc. Thời gian tôi rảnh mà tôi không biết làm gì, biết là nên học mà tôi cứ sợ hãi thôi. Không về được nhà, học như vậy nhưng điểm cứ thấp, áp lực từ bạn bè ai ai cũng giỏi, nỗi lo bố mẹ già đi nhanh chóng, áp lực gia đình sau này. Tôi .... Tôi nên làm gì bây giờ?