Không biết dạo này em có ổn không nhỉ? Bỗng dưng anh nhớ lại những kỷ niệm của chúng mình xưa kia. Mặc dù chỉ ngắn nhưng anh biết đôi lúc anh vẫn nhớ những kỷ niệm đẹp đó, anh tiếc nuối cái khoảnh khắc đó không kéo dài mãi. Mọi thứ cứ quẩn quanh hai chữ "Giá như". Giá như anh biết yêu một ai đó sâu sắc thì anh đã có thể nắm giữ em lâu hơn một chút? Nhưng rồi anh nhận ra, nếu suy nghĩ như vậy thì thực sự tội cho người đến trước và bất công cho người đến sau. Anh đã suy nghĩ mãi, nếu đi theo hướng đó thì kết quả có thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp không? Và câu trả lời anh nhận được từ trái tim anh, là "Không". Dù 2 giả thiết đó có xảy ra đúng như ý anh muốn thì chắc chắn luôn luôn có một người chịu đau khổ và môt người sẽ nhận được hạnh phúc. Anh không muốn điều ấy phải xảy ra, anh chấp nhận chọn sống ở thực tại hơn. Anh chấp nhận kết quả rằng là bọn mình đã rời xa nhau và lúc ấy đã không thể cứu vãn được nữa. Nếu em hỏi có đau không thì anh xin trả lời là đau chứ! Bây giờ anh vẫn suy nghĩ về nó nhưng anh để nó đến và cảm nhận nó, cảm nhận một nụ cười trên môi. Anh cười một phần bất lực trong cuộc tình chúng mình, một phần là lĩnh hội được những cảm xúc trước đây mình chưa có: nỗi nhớ không nguôi, thất tình, nỗi đau khi chưa thể quên một người. Em à, anh không thể trốn tránh đi cảm xúc của mình được. Trước đó, khi yêu em anh đã chấp nhận rằng có những cuộc gặp thì chắc chắn sẽ có những cuộc chia ly, chỉ là... sớm hay muộn mà thôi! Và anh không ngờ được nó đến sớm như vậy. Anh đã chấp nhận lao vào một cuộc tình để học được bài học. Có thể nói ra điều này có thể khiến em buồn, em yêu anh em muốn được yêu chiều, cưng nựng mỗi phút mỗi giây thế mà, anh như một tờ giấy trắng, lại là một cấu bé dại khờ lao vào cuộc tình để rồi lại phải để em chỉ dạy như một cô giáo. Anh xin lỗi vì đã vô tình làm em buồn, dù rằng anh không muốn điều đó. Tha lỗi cho anh, ngờ đâu từ lúc sinh ra đã có ai dạy cho bản thân học yêu đúng cách đâu? Thôi thì mọi chuyện đã lỡ rồi, mong em đi mạnh khỏe, ở bên gia đình thêm vui tươi hạnh phúc nha! Anh cũng ước rằng em gặp được người yêu em thật lòng, người sẽ không phạm phải sai lầm mà anh đã từng phạm! Và anh cũng xin lỗi lần cuối đã khiến em sợ hãi, anh không hề có ý đó, anh chỉ muốn bọn mình nói chuyện với nhau cho ra nhẽ nhưng anh không biết rằng: Khi người ta nói lời chia tay, người ta đã cân nhắc nhiều lần để rồi đến cuối cùng nói lời ấy ra như một lời thú nhận cuối cùng. Việc cần làm lúc ấy là đừng làm gì cả! Đừng làm gì cả! Em sống tốt nhé! Anh đi đây, anh cảm ơn rất nhiều và nếu được, anh cũng mong một lần nữa người ấy có thể là anh!
Thứ Ba, 24 tháng 12, 2024
Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2024
1/12/2024: Tháng cuối cùng của năm 2024
Hôm nay là đầu tháng 12, tháng cuối của năm 2024. Mong rằng những ngày cuối năm dễ dàng với mình hơn một chút, để mình cố gắng thêm chút nữa. Mong rằng những điều tốt đẹp đến với bản thân, tha thứ cho những lỗi lầm trong quá khứ, sống thật và sống theo trái tim. Những điều mới sẽ đến, việc mình cần làm là để mọi thứ diễn ra theo Flow của riêng nó, mình chỉ cần trôi theo dòng và điều chỉnh cảm xúc, tâm trí làm những gì mình muốn. Miracle luôn đến vào lúc ta không ngờ đến nhất.
Mình biết bản thân đang trên con đường học vấn khiến mình chán nản, dù rằng công việc đó đang từng ngày ngày bòn rút đi niềm vui thú của bản thân nhưng lúc đầu mình đã chọn ngành này thì mình phải đi đến cuối đường. Mình không được phép dừng bước vì gia đình, bạn bè và những người thân đã âm thầm cổ vũ chính mình từng ngày từng ngày một.
Hôm qua mình đã khóc, mình cứ day dứt khi vẫn chưa tạo ra thành quả để đáp lại đất nước này. Mình đã khóc rất nhiều đến mức tức ngực, suy nghĩ trong tâm trang bực bội không thể tả nổi và trái tim mình vẫn ở đó, nhắc nhở bản thân không được dừng bước, bước tiếp. Trái tim vẫn nhắc nhở ở phía trước chưa đựng những điều tốt đẹp ở phía trước, chỉ là bản thân không được phép chùn chân. Keep going, my inner body <3
Mình đã tự hứa với bản thân đứng lên một lần nữa. Chọn cách bước tiếp thay vì tự dằn vặt chính mình. Vì lòng mình hiểu chỉ bước tiếp mới thay đổi được tương lai. Chưa quá muộn đâu Phước ơi.
Chúc bản thân chân cứng đá mềm. vững bước bước về phía trước!!!