Thứ Ba, 13 tháng 12, 2022

Channel cuối năm: Có hối hận khi chối bỏ công sức làm bài tập lớn?

       Liệu bản thân có luôn luôn đưa ra những sai lầm? Tôi vừa khiến bản thân được 5 điểm giữa kỳ khi làm Bài Tập Lớn. Tôi đã cố gắng nhờ những mối quan hệ từ Bắc chí Nam nhưng dường như không khả quan cho lắm. Đến sát ngày thi, mà tôi vẫn chưa nặn ra một chữ nào cho bài thi. Tôi chợt nghĩ đến làm bài giữa kỳ nhưng nếu nghỉ, tất cả công sức mình làm đến giờ phải đổ bổ? Tôi vẫn tự hỏi bản thân có cố chấp quá không? Nghĩ lại, suy cho cùng bản tính này một phần là đều từ mẹ mình mà ra, mẹ tôi vẫn luôn cố chấp khi mua một món đắt tiền cho cả nhà xài, hai chị em tôi mỗi khi thấy mẹ làm việc đó, mặc dù đã can ngăn đừng mua phí tiền nhưng mẹ nói: "Nhiều tiền cũng luôn có cái giá của nó!". Vậy cái giá của bài học danh cho tôi là gì? Mẹ luôn dành những điều tuyệt vời nhất cho hai chị em, việc tôi đạt điểm thấp khiến tim tôi buồn, 1 năm ra trường đời đã dạy cho tôi rất nhiều điều: mạnh mẽ, kiên cường hơn, làm việc độc lập hơn dù đôi lúc học tập vẫn không hiệu quả cho lắm, vẫn loay hoay tìm đường đi! Vậy nên nghĩ lại: chắc chắn tôi sẽ vẫn chọn làm Bài Tập Lớn, bởi đó là công sức của tôi, nó là minh chứng cho bản thân vẫn chưa giỏi, kể cả sau này đôi lúc vẫn cảm thấy mông lung khi nghĩ lại nhưng tôi vẫn cho phép bản thân có quyền lựa chọn: đó là đi tiếp và không hối hận những quyết định đã chọn!
      Xin hẹn các bạn ở số channel tiếp theo. Cảm ơn rất nhiều! 

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2022

Những việc cuối năm chưa thực hiện + nỗi buồn

     Lúc mới lên Sài Gòn hoa lệ, tôi hăm hở xách vali lên và đi. Đem theo niềm hy vong của cha mẹ, của chị gái dành cho mình. Thế nhưng, ngày hôm nay nghe một bản nhạc Đi về nhà của Đen Vâu và Justatee, lòng muốn khóc, muốn trở về thành một câu nhóc cấp 3 ngây thơ, nhìn cuộc đời đầy màu sắc hơn. Giờ đây đã giáp Tết, thế nhưng bản thần còn nhiều điều phiền lòng không muốn nói cho cha mẹ: bản thân liệu thực đã đủ cố gắng hay chưa vậy? Tôi có thể đảm bảo thực sự rằng bản thân đẫ dành hết tâm sức cho việc học nhưng tôi nghĩ điều đó là chưa đủ, có lẽ bản thân còn thiếu tự duy nữa. Bước vào đường đời với mục tiêu thiên về kinh tế, thế nhưng bản thân lại đi theo CNTT, tôi vẫn chưa biết cách học để trở nên giỏi hơn, dường như tư duy của những người đồng trang lứa khiến tôi tự ti và khóc. Không chỉ ở trường mà còn ở trường, có thằng bạn ở hồi cấp 3 chung trọ, thế nhưng lâu dần tôi nhận ra nó là một kẻ không sòng phẳng trong chuyện tiền bạc, đã hơn 4 tháng kể từ đó nó đã không trả tiền chia thức ăn. Mỗi lúc tôi đề cập đến thì cứ nói không có tiền, không có tiền... Một bài đồng giao muôn thưở của những kẻ thiếu tiền. Tôi đã vì nó mà trả tiền thuê trọ, đã nhiều lần nối chuyện tử tế. Thế mà kết cục vẫn như vậy, đời đã dạy một điều: không nên nhân nhượng với những kẻ như nó. Tôi sẽ mua đồ và không để cho nó dùng. Ở đất Sài Gòn này, không mạnh mẽ thì không sống được Đường đời có khó khăn, nước mắt có rơi thì tôi vẫn đi, bỏ cuộc chỉ dành cho những kẻ thất bại và chối bỏ đi công sức của những bậc sinh thành. Cận tết rồi, tôi vẫn chưa tròn chữ hiếu của một người con và giữ lời hứa với bản thân:

+ Chưa học tiếng anh điều độ.

+ Tập gym(Change my life).

+ Chưa nghiên cứu về đường đi để chọn ngành.

+ Chưa mua được xe máy(Thực ra mới gần đây thôi -> tôi nghĩ hợp lý hơn khi mua xe để dễ di chuyển, đơn giản tiện nhiều cái nữa).

+ Chưa mở rộng những mối quan hệ, đặc biệt là những mối quan hệ chất lượng.   

+ Học về kỹ năng mềm; Làm edit video, học để thi chứng chỉ MOS và kỹ năng thuyết trình và tự học.

Mặc dù hiện tại đã đi làm thêm để tích góp 1 số tiền nho nhỏ, dùng cấp thiết trong tương lai. Năm đầu xa nhà, nó chỉ là một bài test kiểm tra bản thân mà thôi, nhưng có thể thấy bản thân mình đã mạnh mẽ lên rất nhiều. Văn dây cót lên làm việc thôi nào!!!

Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2022

Tết đến xuân về nhưng bản thân con vẫn còn nhỏ bé, dễ khóc và lạc lối

     Tết sắp đến rồi nhưng bản thân vẫn còn mơ hồ trong ngành học của con. Bài Tập Lớn OOP khiến con phát khóc, con cảm thấy bản thân yếu đuối ở thành phố lớn này. Con đang lạc lối trong ngành học này, con nhận ra bản thân đã biết che dấu cảm xúc của mình, lặng lẽ khóc chốn vắng người và không muốn ai nhìn thấy cả. Dù lạc lối nhưng con vẫn tự nhủ lòng phải bước tiếp vì gia đình, vì hoàn cảnh và cuối cùng vì con đường con đã chọn. Con nhớ nhà lắm bố mẹ ơi, dù có chị ở đây nhưng giờ đây con cũng 20 tuổi rồi, bản thân phải tự đối diện chông gai phía trước nên mọi chuyện không thể cứ nói chuyện với chị T được. Dù mới đầu năm 2 nhưng bản thân luôn muốn bỏ cuộc, sao con cảm thấy con rất dễ kết bạn, mở lòng với mọi người nhưng chưa bao giờ có ít nhất một người ở bên cạnh con mỗi lúc cô đơn, mỗi lúc con vấp ngã? Bài tập lớn lúc đầu nhóm có 2 người nhưng bây giờ chỉ có một mình con chiến đấu một mình, con buồn đến phát khóc, loay hoay không thể tìm ra được cách giải. Còn 1 tuần nữa là nạp BTL, con nên làm gì bây giờ? Con sợ phải đánh mất niềm hy vọng ở gia đình lần nữa, con đã rớt một môn hồi mới lên đây học vì tội ham chơi của mình, con sợ lại phải để gia đình buồn lòng vì mình một lần nữa. Nhưng dù vậy, PHẢI BƯỚC DÙ THẾ NÀO ĐI CHĂNG NỮA, nhủ lòng phải bước tiếp, xin gia đình hãy phù hộ cho con!