Mấy năm em đã xa nhà
Giờ bố mắt kém mẹ già ốm đau
Đạm bạc ba bữa cơm rau
Nhưng bố mẹ vẫn thương nhau vô bờ
Em ơi bố nhớ từng giờ
Mẹ nằm chợt mắt vẫn mơ về em.
Mấy năm em đã xa nhà
Giờ bố mắt kém mẹ già ốm đau
Đạm bạc ba bữa cơm rau
Nhưng bố mẹ vẫn thương nhau vô bờ
Em ơi bố nhớ từng giờ
Mẹ nằm chợt mắt vẫn mơ về em.
Tôi có một người bạn tên là anh Quân, người mà bạn bè hay gọi là Anh Quân Lô Đề - nhái giọng theo họ tên của ảnh <3 . Nếu mà nói lúc đầu tôi đáng lẽ ở với Quân nhưng mà cuộc đời muốn tôi ở với Hiếu ở đại học. Nhưng lại một lần nữa cuộc đời lại muốn tôi ở Quân. Trong một lần đi chơi, chúng tôi đã khám phá những khoảng tối trong cuộc đời của nhau và Anh Quân tha thiết muốn ở với tôi và tôi cũng mong như vậy. Ảnh đã vỡ mộng khi ở với người anh thay đổi đến chóng mặt, ở nhà người ta cứ nghĩ vào SG anh em họ hàng giúp đỡ nhau nhưng ai ngờ đi về cũng không gặp mặt nhau chào một câu, nấu ăn cũng không rủ nhau, đi xem phim cũng hay rủ 3 cái thằng ất ơ trong cùng phòng còn đứa em thì không bao giờ đoái hoài gì với nhau, đỉnh điểm đến mức ảnh vào nhà vệ sinh khóc. Điều đó cũng khiến tôi cũng đau lòng không kém, tôi cũng không ngờ người như Anh Quân đáng lẽ hay đi chơi nhiều nhưng bên trong lại là một người hay rơi lệ. Thế là ảnh sang ở vs tôi, share tiền phòng đỡ 1 nửa. Vui đôi phần, mặc dù phải ở một mình hơn tháng nhưng tôi rất hạnh phúc vì điều đó. Tôi cũng đang tập làm quen việc yêu chính mình. Thực sự không đến nỗi tệ, chính bản thân tôi cũng nhận ra: Không cần phải làm hài lòng người khác. Khi nào đủ duyên thì mình ở với nhau chơi với nhau, hết duyên thì tự khắc đi không vướng bận. Dường như bản thân đang từ từ tiếp nhận sự vô thường, bất biến. Đang từ từ thay đổi đó Phước, mới ra đời chưa được nửa năm đó :3 . Cố gắng mà sống tiếp thôi, chính sự thay đổi mới làm cuộc sống này thêm màu sắc <3
Sau tất cả thì mọi việc cũng đã đến hồi kết rồi, tôi chấp nhận ở lại cái căn nhà này lâu dài bởi ở đây nó hợp với tôi nhiều hơn, tiện ích trên mọi phương diện: gần trường, gần chợ, gần công viên. Vậy nên tôi không muốn chuyển bởi đơn giản chuyển trọ quá nhiều khiến bản thân tôi mệt mỏi, với lại là bà chủ ở đây cũng tốt lắm, nếu ở 2 người thì còn 3tr còn ở 1 người thì 2tr5. Bà chủ chỉ có thể giúp tôi đến thế là cùng, cũng may là bà chủ trả tiền cọc lại cho cả 3 đứa để rồi đây không cần phải đấu đá khi gặp mặt nhau nữa, hihi:v Vậy là nụ cười đã xuất hiện trên mặt tôi kể từ lâu lắm rồi. Thế là tôi đã quyết định tự tôi trả cọc ở, để Anh Quân khỏi vướng bận, tự mình gánh hết để sau này không cần phải cãi cọ đôi co. Tôi chỉ mong Anh Quân ở với mình để chia bớt tiền trọ, vậy là ok rồi nah. Kể từ bây giờ bản thân tự làm bản thân tự chịu là tốt nhât. Một người mẹ đã khuyên tôi như vậy: 'chỉ cần con chắm chỉ học, xa nhà làm mọi việc gì cũng phải tự thân, biết yêu bản thân, ngủ trước 11h và hãy luôn tươi cười là ở nhà mẹ yên lòng rồi. Tiền nong cứ để mẹ lo'. Nói trắng ra, bản thân mới đi học xa nhà chưa đến 6 tháng mà đã phải trải qua nhiều thứ chuyện, từ việc yêu, việc bạn bè, đến việc xích mích với bạn cùng phòng, Trải qua tất cả điều đó trở thành một tư liệu vốn sống. còn nhớ cái đêm tôi bị đau dạ dày, quặn thắt luôn, mặc dù đã uống thuốc nhưng cứ cảm thấy chưa đỡ , vừa đau vừa canh nhà vệ sinh. Lúc ấy tôi bất lực tôi khóc luôn mà. Không có từ nào có thể diễn tả được cả, và có lần bản thân phải đi khám 1 mình cảm thấy bỡ ngỡ cứ đi đi lại lại: đi khám sức khỏe hay đi khám the triệu chứng? Tại không biết nên cứ chạy tới chạy lui. Cười ra nc mắt. Nhưng nói thật sống xa nhà nên phải tự thân vận động nên mới cs những trải nghiệm như vậy. Chắc người nhà cũng cảm nhận được tình cảm của tôi. Yêu gia đình, mình phải mang lúc nào cũng tươi cười như Yến Nhi chứ <3
5/7/2022, hôm nay là ngày phải chuyển nhà nhưng nào đâu ai ngờ lại chuyển về chỗ cũ. That 's ridiculus, right? Thực ra lúc đầu 1 phần cũng là do tôi mà ra, lúc Anh Quân kể với tôi là tôi cũng vô cùng động lòng với nó rồi, tôi dường như cảm thấy đằng sau bóng lưng tưởng chừng mạnh mẽ đó lại là một con người vô cùng yếu duối và cần yêu thương. Thế là tôi cũng muốn chuyển bởi đơn giản tôi cũng không muốn Anh Quân như vậy, nhưng ai ngờ khi bản thân đã thấy mệt với việc chuyển trọ thì tôi muốn ở lại cái phòng này, bởi nơi đây thuận tiện với tôi trong việc đi lại, gần công viên, bà chủ trọ tốt. Sau tất cả tôi nhận ra tôi đã yêu cái phòng này mất rồi! Tôi cứ có cảm tưởng rằng dường như cuộc đời vẫn muốn tôi trải nghiệm nhiều thứ, đôi lúc sự mất mát hóa ra lại là bắt đầu một khởi đầu mới, dù đôi lúc cái mới đó khiến ta bật khóc nhưng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Ừ thì lỗi là do minh nhưng nếu không làm thế thì Hiếu sau này cũng sẽ đi thôi, bởi chẳng có sự ràng buộc nào giữa 2 đứa chúng tôi cả. Lòng người là vậy, chẳng ai phải vì ai mà sống cả, họ cũng chỉ vì cuộc sống mà thôi. Phước, mày mới sống ở đây sắp nửa năm thôi, vậy nên xin mày đừng quá khắt khe với bản thân. Bởi đôi lúc t cũng ngán ngẩm cái tính cách đó, t không muốn vứt bỏ mà hãy yêu thương vỗ về nó như cái cách mẹ vô về con. "Chẳng ai có nghĩ vụ phải sống theo ý mày cả! Vậy nên khi người ta dứt áo ra đi thì nhớ rằng đừng buồn mà hãy chúc phúc cho họ cũng như chúc bản thân mạnh mẽ hơn. Nếu mà họ không nhận thì không sao, thứ mình nhận được là sự tin tưởng đối với bản thân. Yêu nhiều <3"