Tôi có một người bạn tên là anh Quân, người mà bạn bè hay gọi là Anh Quân Lô Đề - nhái giọng theo họ tên của ảnh <3 . Nếu mà nói lúc đầu tôi đáng lẽ ở với Quân nhưng mà cuộc đời muốn tôi ở với Hiếu ở đại học. Nhưng lại một lần nữa cuộc đời lại muốn tôi ở Quân. Trong một lần đi chơi, chúng tôi đã khám phá những khoảng tối trong cuộc đời của nhau và Anh Quân tha thiết muốn ở với tôi và tôi cũng mong như vậy. Ảnh đã vỡ mộng khi ở với người anh thay đổi đến chóng mặt, ở nhà người ta cứ nghĩ vào SG anh em họ hàng giúp đỡ nhau nhưng ai ngờ đi về cũng không gặp mặt nhau chào một câu, nấu ăn cũng không rủ nhau, đi xem phim cũng hay rủ 3 cái thằng ất ơ trong cùng phòng còn đứa em thì không bao giờ đoái hoài gì với nhau, đỉnh điểm đến mức ảnh vào nhà vệ sinh khóc. Điều đó cũng khiến tôi cũng đau lòng không kém, tôi cũng không ngờ người như Anh Quân đáng lẽ hay đi chơi nhiều nhưng bên trong lại là một người hay rơi lệ. Thế là ảnh sang ở vs tôi, share tiền phòng đỡ 1 nửa. Vui đôi phần, mặc dù phải ở một mình hơn tháng nhưng tôi rất hạnh phúc vì điều đó. Tôi cũng đang tập làm quen việc yêu chính mình. Thực sự không đến nỗi tệ, chính bản thân tôi cũng nhận ra: Không cần phải làm hài lòng người khác. Khi nào đủ duyên thì mình ở với nhau chơi với nhau, hết duyên thì tự khắc đi không vướng bận. Dường như bản thân đang từ từ tiếp nhận sự vô thường, bất biến. Đang từ từ thay đổi đó Phước, mới ra đời chưa được nửa năm đó :3 . Cố gắng mà sống tiếp thôi, chính sự thay đổi mới làm cuộc sống này thêm màu sắc <3
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét