Hôm nay Sài Gòn mưa cuôn theo tâm trang của bản thân cũng tụt mood nốt. Một chút buồn vì điểm thi không vừa ý, bản thân cứ quanh đi quẩn lại không biết làm gì. Bất giác yếu lòng muốn khóc muốn quay về bên mẹ, thực sự đã từ lâu rồi thèm cái cảm giác cơm nhà, quây quân bên gia đình. Tôi đã gọi cho mẹ để vơi đi nỗi nhớ nhưng vẫn không sao diễn tả được cái cảm xúc đó, có những nỗi buồn tôi muốn kể cho mẹ nhưng bản thân tôi lại kìm lại bởi vì không muốn mẹ phải khổ tâm vì mình. Mình có bệnh gì thì mẹ ở nhà khổ tâm gấp trăm lần. Dường như mình đã bắt đầu để ý đến cảm xúc của người khác, nhận thức được có những thứ không tiện nói ra và bản thân nếu có thể gánh vác được thì cứ làm. Chưa từng hối hận vì đường mình đi, dù rất khó khắn nhưng vẫn phải gắng gượng vì con đường đã chọn không được từ bỏ, bản thân phải chịu trách nhiệm cho điều đó. Dù khóc dù đau đớn nhưng vẫn phải bước tiếp, bước tới cuối con đường vì đâu đó vân luôn có "ánh sáng nơi cuối con đường" và trái tim tôi luôn tin điều đó và tin vào luật hấp dẫn. Yêu cuộc sống <3
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét