Lúc mới lên Sài Gòn hoa lệ, tôi hăm hở xách vali lên và đi. Đem theo niềm hy vong của cha mẹ, của chị gái dành cho mình. Thế nhưng, ngày hôm nay nghe một bản nhạc Đi về nhà của Đen Vâu và Justatee, lòng muốn khóc, muốn trở về thành một câu nhóc cấp 3 ngây thơ, nhìn cuộc đời đầy màu sắc hơn. Giờ đây đã giáp Tết, thế nhưng bản thần còn nhiều điều phiền lòng không muốn nói cho cha mẹ: bản thân liệu thực đã đủ cố gắng hay chưa vậy? Tôi có thể đảm bảo thực sự rằng bản thân đẫ dành hết tâm sức cho việc học nhưng tôi nghĩ điều đó là chưa đủ, có lẽ bản thân còn thiếu tự duy nữa. Bước vào đường đời với mục tiêu thiên về kinh tế, thế nhưng bản thân lại đi theo CNTT, tôi vẫn chưa biết cách học để trở nên giỏi hơn, dường như tư duy của những người đồng trang lứa khiến tôi tự ti và khóc. Không chỉ ở trường mà còn ở trường, có thằng bạn ở hồi cấp 3 chung trọ, thế nhưng lâu dần tôi nhận ra nó là một kẻ không sòng phẳng trong chuyện tiền bạc, đã hơn 4 tháng kể từ đó nó đã không trả tiền chia thức ăn. Mỗi lúc tôi đề cập đến thì cứ nói không có tiền, không có tiền... Một bài đồng giao muôn thưở của những kẻ thiếu tiền. Tôi đã vì nó mà trả tiền thuê trọ, đã nhiều lần nối chuyện tử tế. Thế mà kết cục vẫn như vậy, đời đã dạy một điều: không nên nhân nhượng với những kẻ như nó. Tôi sẽ mua đồ và không để cho nó dùng. Ở đất Sài Gòn này, không mạnh mẽ thì không sống được Đường đời có khó khăn, nước mắt có rơi thì tôi vẫn đi, bỏ cuộc chỉ dành cho những kẻ thất bại và chối bỏ đi công sức của những bậc sinh thành. Cận tết rồi, tôi vẫn chưa tròn chữ hiếu của một người con và giữ lời hứa với bản thân:
+ Chưa học tiếng anh điều độ.
+ Tập gym(Change my life).
+ Chưa nghiên cứu về đường đi để chọn ngành.
+ Chưa mua được xe máy(Thực ra mới gần đây thôi -> tôi nghĩ hợp lý hơn khi mua xe để dễ di chuyển, đơn giản tiện nhiều cái nữa).
+ Chưa mở rộng những mối quan hệ, đặc biệt là những mối quan hệ chất lượng.
+ Học về kỹ năng mềm; Làm edit video, học để thi chứng chỉ MOS và kỹ năng thuyết trình và tự học.
Mặc dù hiện tại đã đi làm thêm để tích góp 1 số tiền nho nhỏ, dùng cấp thiết trong tương lai. Năm đầu xa nhà, nó chỉ là một bài test kiểm tra bản thân mà thôi, nhưng có thể thấy bản thân mình đã mạnh mẽ lên rất nhiều. Văn dây cót lên làm việc thôi nào!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét