Thứ Năm, 24 tháng 3, 2022

Sao vân cứ cảm thầy buồn nhỉ?

 Một câu hỏi mà tôi luôn tự hỏi chính bản thân lâu nay là Tai sao tôi lại khó kết bạn vậy nhỉ?, nhất là những người mà tìm đến tôi chỉ vì học tập chứ vui chơi thì lại không có và rất ít là đằng khác. Tôi luôn luôn tìm đến họ để xóa tan đi nỗi buồn trong tôi nhưng họ thì lại không chú ý dến tôi. Đôi lúc bản thân muốn mình là trung tâm của một điều gì đó có ý nghĩa chứ không phải là người đứng ngoài lề ngắm nhìn. Tại sao bản thân mình lại có duyên với những người sống trầm nhỉ, còn những người hướng ngoại thì bản thân không thể, nói chuyện được vài câu rồi sau đó không biết nói gì? Thực sự bản thân mình không muốn lạc lõng trong chính căn nhà, mái trường mình đã chọn. Dù tôi đã cố gắng mở lòng với họ nhưng tôi vẫn cảm thấy mình mơ hồ, không phương hướng và lạc lõng, cô đơn. Biết rằng không thể chối bỏ bản thân  nhưng tôi phải sống vì gia đình không thể cứ vung tiền không có mục đích được, đi chơi cũng được_chính tôi sẽ tự suy nghĩ và đưa ra quyết định khi nào tôi muốn. Vì phải rời xa gia đình 1 năm, vậy nên tôi bắt buộc phải tự đưa ra quyết định cho bản thân dù điều đó có khiến bản thân thấy tiếc nuối như thế nào, chỉ có bản thân mình hiểu rõ mình muốn gì, cái gì là nhất thời, cái gì là hữu hạn. Vẻ đep của người đứng một mình-  là vẻ đẹp mà tôi thèm khát muốn có...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét