Đã gần 1 tháng kể từ lúc bản thân rời khỏi mái nhà yêu thương, rời khỏi mảnh đất Hà Tĩnh yêu thương, bản thân bây giờ cảm thấy lòng nặng trĩu, man mác buồn, muốn quay trở về bên mẹ và gia đình, nhưng hiện thực luôn tàn khốc hơn những gì ta tưởng tượng. Chỉ còn là những sự tiếc nuối về một thời đã qua. Vậy nên mới có câu nói: Xin cho tôi 1 vé về tuổi thơ và không quay trở lại. Mình biết ràng bản thân còn nhiều yếu kém ở đất khách, và đôi lúc chính mình cũng không hiểu bản thân đang muốn nói điều gì nhưng khát khao + mong muốn được truyền tải lời nói từ trái tim luôn luôn túc trực và rạo rực nhắc nhở bản thân đó là điều nên làm. Đó là 1 kỹ năng nhưng nó cần được mài giũa qua thời gian. Là dân IT nhưng việc nói không truyền tải được ý mình muốn lại là 1 con dao 2 lưỡi khiến cho bản thân ko học được tiếng Anh tốt. Vậy nên, một buổi chiều hè tháng 3, man mác một nỗi buồn khó tả nhưng bản thân tự nhắc nhở phải cố gắng và nở nụ cười mỗi ngày. Lòng tự nhủ rằng đó là một vẻ đẹp thuần khiết và vĩnh cửu, không một loại son phấn nào có thể bì được!!!!
Thứ Hai, 7 tháng 3, 2022
Một chiều buồn.... nhưng vẫn nở nụ cười
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét