Bản thân bây giờ giống như cá sắp chết trôi ấy, ngoi lên lại ngụp xuống, không biết đi về đâu nữa thực sự. Trang blog tên là Tuổi trẻ không hối tiếc nhưng trái tim tôi đã đáng mất chữ KHÔNG rồi. HIện tại tôi thực sự cũng không biết làm như thế nào đây nữa. Hoang mang quá!
Cả buổi trưa tôi không thể ngủ được, mỗi tối cứ chợp mắt nhưng rồi trăn trở, ngủ rôi thì cứ thức dậy giữa chừng, một sự lo lắng trào đâng trong lòng. Lo lắng về khoản phí, lo lắng về người mẹ và người cha của mình.Tôi nhận ra trong cái khó khăn này tôi mới yêu họ thực sự làm sao.
Tôi đang có dự định thi lại, thực sự đò. Nhìn những người thi khác thì tôi cũng nhận ra mình yếu kém thật sự, cũng bởi vì cái bản tính tôi như vậy rồi chứ không phải vì cái nghèo đâu nhá. Đôi lúc bản thân cũng buồn khóc một mình. Người khác đừng so sánh thế nhưng cũng không là vấn đề nhưng cái chính là bản thân tự tạo cho mình một bức tường của sự mặc cảm. Tôi nhận ra không có gì hoàn hảo ở tôi cả, cả về thể chất lẫn tinh thần, bên ngoài lẫn bên trong. Vẫn còn những mặc cảm tự ti không nói trước được.
Nhưng sỗng cũng là một đăc ân ròi mình sẽ tìm cách vậy. Fighting :))
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét