MẸ ƠI CON LÀ NGƯỜI VIỆT NAM
CON DA VÀNG VỚI DÒNG MÁU HIÊN NGANG
DẪU RẰNG CÓ SÓNG GIÓ LẦM THAN
CHO DÙ CÓ LẬN ĐẬN GIAN NAN
CON VẪN SỐNG MỘT CUỘC ĐỜI VẺ VANG DÂN VIỆT.
(Ngô Duy Loan)
Tôi viết bài thơ này cho một ngọn cỏ may nâu nhạt mang trong mình dòng máu Việt Nam theo gió lang thang tháng ngày rong ruổi .Dẫu rằng có ở nơi đâu vẫn phải sống để cống hiến cho đất nước, bố mẹ mình đã không sống hết minh- những cuộc đời còn dang dở. Vậy mình sẽ là người hoàn thành bức tranh đó dù cho nó có vết rách nhưng chung quy cũng huy hoàng và đáng tự hào.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét