Tôi vẫn nhớ bức ảnh chụp tôi lúc nhỏ với Chút- nhỏ bên nhà o tôi cùng với tôi. Bạn biết không: Trong lúc nhỏ cười rất tươi- một nụ cười tinh nghịch dễ thương thì tôi thực sự rất trầm và ánh mắt ánh lên sự kiên định trong đó. Đôi lúc người ta có nói một bức ảnh có thể nói lên sở thích và tính cách của họ thì tôi lại nhận ra rằng Càng lớn lên mọi thứ đều thay đổi đến khác biệt. Nhỏ càng lớn lên thì nhở lại càng trầm tính hơn, tôi càng lớn lên thì tôi lại muốn hòa nhập với thế giới nhiều hơn:)
Vẫn nhớ lúc mới học xong lớp 1. Khai giảng lớp 2 thì tôi lại tự nhiên quay lại lớp 1B, lúc ây sao ngớ ngẩn thế nhỉ...Khi nghĩ lại thật sự buồn cười luôn. Không bt rầy là gì mà. Còn cả trận chiến mẫu giáo nữa cơ, lớp 5B lúc ấy học với Mậm 1 năm nên có lẽ anh cũng không biết đâu. khi ấy 5A và 5B cầm thước gỗ qua nhà solo võ mồm với nhau, nhớ lại cười ỉa. Còn 1 ký ức nữa ma tôi mãi không muốn quên đó là bạn nữ hồi mẫu giáo bị ngã gãy chân, cô cấm bọn trẻ chúng tôi không được chơi ở đó nữa thế nhưng mấy ngày sau tôi vẫn tái phạm. Cười thực sự!
Những người bạn cấp 2 tôi đã từng gọi học là bạn bây giờ đã đổi khác rồi. Đôi lúc tôi tự hỏi tại sao họ luôn cười mà tôi thì lại luôn khóc thầm và tự hỏi niềm vui thực sự của mình là gì? Thì trái tim luôn có một câu trả lời NIỀM VUI TỰ THÂN. Bởi vì tôi quá khác biệt, chơi một mình nhưng đôi lúc cũng dạt dào cảm xúc, và tôi thấy thích. Một vẻ đẹp của người đứng một minh, hòa nhập nhưng không hòa tan. Yêu thế giới, yêu dất nước Việt Nam mình và trở thành công dân toàn cầu nào!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét