Thứ Năm, 20 tháng 3, 2025

Đôi điều muốn nói...

 Có lẽ điều gì đến thì cũng đến chị nhỉ? Giống như chiếc lá bàng vào mùa đông rồi cũng sẽ đến lúc rụng xuống. Em cảm nhận được điều ấy.

Việc đứng một mình không dễ. Em nhớ có câu văn Đan Mạch Dorthe Nors: "Không những điều ấy khiến ta không được yêu thích, khi một mình, chúng ta phải đối diện với cảm xúc của ta, quá khứ của ta, cuộc đời của ta, những vấp váp, sai lầm của ta, ta sẽ cảm thấy mình nhỏ bé. Cần lòng dũng cảm để không lẩn tránh chúng. Đổi lại, điều ta nhận được là một sự vững vàng mà không phải bám víu vào sự tung hô của người khác. Một mình nhưng không cô đơn". Em cảm giác điều này tất yếu cũng phải diễn ra, em không muốn kìm nén điều ấy nữa. Giống như bác Đặng Hoàng Giang từng viết "Vẻ đẹp của người đứng một mình là một vẻ đẹp tự tại, với niềm vui tự thân"<Bức xúc không làm ta vô can>. Tự do tách mình khỏi đám đông để quan tâm cộng đồng một cách sâu sắc hơn, để đóng góp những điều ý nghĩa hơn.

Thực tế, đôi lần không tránh khỏi hoài nghi chính bản thân mình nhưng em thấy hiện tại đó là tự do em đang tìm kiếm. Và em tin việc em làm là đều có lý do, trái tim em mách bảo như thế. Không phải xuất phát từ bên ngoài mà từ chính em, bên trong bản thân em. Một niềm vui không phụ thuộc vào những điều xảy ra bên ngoài.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét