Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2025

Trò chuyện với bản thân

 Hôm nay cũng 10h đêm 14/3/2025, cảm giác vẫn có năng lượng để viết blog trên kênh của chính mình. Đang ngồi nghe list nhạc của JenHoang Tình ca tình ta, mình nghĩ mình thực sự thích viết cực kỳ. Mình đang tự hỏi tại sao mình lại thích những điều bình dị như vậy chứ không phải ngành mình đang học là Công nghệ thông tin. Có lẽ đầu tiên phải kể đến tính chất của ngành, ngành công nghệ thông tin thường khô khan, thiên về logic và có hiểu biết sâu về lập trình, còn viết là khi mình tiếp xúc với chính trái tim mình, lắng nghe nó, vỗ về nó, trò chuyện với những điều thầm kín. Mình đã suy nghĩ về những điều mình thực sự muốn gì? Điều gì khiến mình hạnh phúc nhất khi làm, quên đi cả thời gian? 

 Trái tim ơi, điều gì nhỉ? À, Có khi là viết những lời từ trong trái tim. Được nói chuyện với những câu từ xuất phát từ trái tim. Được cảm nhận câu từ của người khác thông qua những câu chuyện. Cảm giác sẽ tuyệt vời khi mà được đào sâu vào cuộc đời người khác thông qua những câu chuyện. Chốt lại, hóa ra điều mình muốn lại giản dị đến vậy, đều xuất phát từ trái tim hết.

 Mình đã từng nghĩ nếu như làm một việc có những điều đó thì mình sẽ làm gì? Mình nghĩ mình đã nghĩ ra câu trả lời rồi ấy, có thể là content creator, nhà tâm lý học, giáo viên, youtuber. Giống như nói chuyện với người bạn như chị Stephanie Soo vậy. 

 Điều khiến mình đặc biệt là khi mình viết những lời xuất phát từ trái tim, được nói chuyện với những người hiểu mình, chấp nhận lắng nghe mình thì mình tự tin đến lạ. Cảm giác như mình có thể đạt được mọi điều trên thế giới. Mình có thể cảm nhận được thứ hạnh phúc mình đang tìm kiếm đang nằm ở đó, ngay chính những điều bình dị mình làm hằng ngày.

 Thực ra hồi trước mình không nghĩ mình sẽ thích viết, chỉ là mình cảm giác chán nên sau khi tích góp được một số tiền nhất định, mình đã mua máy đọc sách Bibox - dấu hiệu đầu tiên mở đầu cho những khoảnh khắc nằm ngày ở nhà đọc sách. Vì mọi cuốn sách dưới dạng epub và đều miễn phí, mình kiếm tìm trên youtube những cuốn sách nên đọc. Suốt thời gian Lockdown minh nay cũng 10h đêm 14/3/2025, cảm giác vẫn có năng lượng để viết blog trên kênh của chính mình. Đang ngồi nghe list nhạc của JenHoang Tình ca tình ta, mình nghĩ mình thực sự thích viết cực kỳ. Mình đang tự hỏi tại sao mình lại thích những điều bình dị như vậy chứ không phải ngành mình đang học là Công nghệ thông tin. Có lẽ đầu tiên phải kể đến tính chất của ngành, ngành công nghệ thông tin thường khô khan, thiên về logic và có hiểu biết sâu về lập trình, còn viết là khi mình tiếp xúc với chính trái tim mình, lắng nghe nó, vỗ về nó, trò chuyện với những điều thầm kín. Mình đã suy nghĩ về những điều mình thực sự muốn gì? Điều gì khiến mình hạnh phúc nhất khi làm, quên đi cả thời gian? 

 Trái tim ơi, điều gì nhỉ? À, Có khi là viết những lời từ trong trái tim. Được nói chuyện với những câu từ xuất phát từ trái tim. Được cảm nhận câu từ của người khác thông qua những câu chuyện. Cảm giác sẽ tuyệt vời khi mà được đào sâu vào cuộc đời người khác thông qua những câu chuyện. Chốt lại, hóa ra điều mình muốn lại giản dị đến vậy, đều xuất phát từ trái tim hết.

 Mình đã từng nghĩ nếu như làm một việc có những điều đó thì mình sẽ làm gì? Mình nghĩ mình đã nghĩ ra câu trả lời rồi ấy, có thể là content creator, nhà tâm lý học, giáo viên, youtuber. Giống như nói chuyện với người bạn như chị Stephanie Soo vậy. 

 Điều khiến mình đặc biệt là khi mình viết những lời xuất phát từ trái tim, được nói chuyện với những người hiểu mình, chấp nhận lắng nghe mình thì mình tự tin đến lạ. Cảm giác như mình có thể đạt được mọi điều trên thế giới. Mình có thể cảm nhận được thứ hạnh phúc mình đang tìm kiếm đang nằm ở đó, ngay chính những điều bình dị mình làm hằng ngày.

 Thực ra hồi trước mình không nghĩ mình sẽ thích viết, chỉ là mình cảm giác chán nên sau khi tích góp được một số tiền nhất định, mình đã mua máy đọc sách Bibox - dấu hiệu đầu tiên mở đầu cho những khoảnh khắc nằm ngày ở nhà đọc sách. Vì mọi cuốn sách dưới dạng epub và đều miễn phí, mình kiếm tìm trên youtube những cuốn sách nên đọc. Suốt thời gian Covid Lockdowns, mình chỉ ăn nằm với những cuốn sách. Từ văn học nước ngoài, văn học trong nước, từ giả tưởng, từ chính kịch, từ tình yêu,... Mỗi lần đọc sách mình dường như được trải nghiệm cuộc sống của nhật vật, được trò chuyện với những góc nhìn của tác giả và đặc biệt hơn, trò chuyện với chính mình.

 Mình bây giờ vẫn tự hỏi mình theo đuổi vì điều gì? Được viết, được nói chuyện, được lắng nghe và lắng nghe người khác, được chia sẻ góc nhìn về chuyện đời, chuyện người, chuyện những cuốn sách và nhân vật trong câu chuyện ấy với đời sống thực tế, và còn hơn thế được trò chuyện với tinh hoa đất nước. Mình hâm mộ chị Thùy Minh khi được nói chuyện với những người nhiều chữ, mình cũng muốn điều ấy. Mình muốn gặp bác Trịnh Lữ, Bà Xuân Phượng, .... những con người đã làm nên lịch sử của đất nước. Và hơn thế nữa, mình muốn giúp đỡ những người nghèo ở vùng quê mình. 

 Ngày mai rồi sẽ lại khác. Dù mình có đi theo con đường nào khác thì mình vẫn sẽ lớn lên, mình sẽ theo trái tim mình và không từ bỏ làm những điều khiến trái tim mình tỏa sáng. Mình sẽ học để theo con đường của một nhà content creator, nhà tâm lý học, giáo viên hay là youtuber. Chính trái tim biết cách mình sẽ làm như thế nào, kể cả vẫn mù mờ hiện tại, nhưng mình vẫn sẽ chọn cách đi tiếp. Mình biết câu trả lời ở phía trước. Mình biết điều mình thực sự muốn đang nằm phía trước, chắc chắn. Chính trái tim mình đã nói với mình như vậy! 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét