Hôm nay mình có một phát hiện lạ về người hàng xóm nhà bên.
Hàng xóm nhà bên là một chị gái chắc tầm U30, làm việc ở trường Đại Học Nguyễn Tất Thành. Hôm nay chị ấy về nhà sớm, mình nghĩ chắc chắn có việc gì đó rồi. Lúc ấy mình đang tắm xong, đang phơi đồ. Bỗng dưng thấy bác chủ trọ đem bánh cho căn phòng ấy và mình nghe thấy tiếng em bé khóc vang vọng bầu không khí. Lẽ nào...
Hóa ra là em bé thật. Vậy chị ấy đã có gia đình và có em bé. Mình bất ngờ ấy mọi người nhưng mà điều khiến mình bất ngờ nữa là căn phòng ấy ít khi có người ở lắm. Tần suất chị ấy ở có thể đếm trên đầu ngón tay. Mình cũng thấy lạ, có một sự tò mò hiển hiện trong tâm trí mình khiến sự tò mò dâng cao. Mình có thấy xe chị ấy đề biển 93, chắc chắn là quê Bình Phước.
Mình chưa từng có cuộc trò chuyện với chị ấy. Bởi đơn giản, giờ giấc gặp nhau cũng thất thường không kém. Căn trọ mình có 5 phòng, một gian nhà nhỏ nằm trong khuôn viên của bác chủ trọ, ít trọ nhưng chưa từng gặp nhau. Ở lâu rồi nên mình cũng có để ý động tĩnh của những người "bạn" xóm trọ kế bên. Mọi người hay dậy sớm đi làm lắm và lúc trở về tối mịt nên khó gặp nhau, mà dù có gặp nhau thì nếu không có ai dám bắt chuyện thì cũng đi qua nhau như người lạ thôi. Bình thường có giúp đỡ nhau như là để cửa trọ mở, chỉnh sửa dàn xe máy để có chỗ để xe thì cũng cảm ơn tíu tít rồi ai vào nhà nấy.
Chỗ trọ mình thấy ban đêm rất yên tĩnh, là khoảng thời gian để tập trung. Mọi người tập trung vào công việc của mình. Điều đó cũng hình thành một văn hóa của những người tỉnh lẻ lên thành phố lớn lập nghiệp và học tập.
Yêu cái phòng trọ này mất thôiiii!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét