Đôi mắt
Con mắt hồi nhỏ
Thấy nụ cười tươi
Thấy câu nói vui
Thấy bông nơ trắng
Con mắt hơi lớn
Thấy bóng xa gần
Một thoáng nét nhìn
Nên ngàn câu chuyện
Con mắt dậy thì
Thơ ngây hoảng sợ
Nét nhìn thành mắt
Nụ cười thành môi
Bóng dáng xa xôi
Thành ai thân thiết
Bàn tay sợi tóc
Đã thoáng vị hương
Đã thấy vấn vương
Đã đầy e ngại
Con mắt yêu đương
Đợi chờ khao khát
Vội vàng ngơ ngác
Lạ lẫm đắm say
Sợi tóc bàn tay
Đã nên da thịt
Đã thèm khăng khít
Quấn quít vào da
Nhắm mắt thấy xa
Trông ra thấy nhớ
Giấc mơ trăn trở
Mỗi phút mỗi mong
Thấy trong không trung
Mật người yêu dấu
Con mắt lụy đời
Nông sâu trên dưới
Ngại chờ ngại đợi
Ngại đón ngại đưa
Thấy trận mây mưa dưới làn áo mỏng
Thấy chim nhớ ngỗng
Thấy hạc nhớ gà
Thấy tóc nhớ da
Thấy già tưởng trẻ
Ra vào biếng trễ
Muốn lạ muốn thêm
Thế rồi ngày tháng lãng quên
Hai con mắt lại nguyên hình trẻ thơ
Thêm vào một chút nắng mưa
Đắng cay xưa đã nên dưa cải nồng
Ân xưa đã dịu lửa lòng
Oán xưa đã nhạt mây giông cuối mùa
Tình xưa chín ngại mười ngờ
Đã nên nghĩa nặng đôi bờ phù xa
Mắt nhìn lặng lẽ gần xa
Dạt dào như có câu ca hát thầm.
<Trịnh Lữ>
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét